A la deriva, de Horacio Quiroga
_POSTEDON _DATESTRING _BY administrador
|
|
Anónimo _WRITES " Nguyen Thanh Thao nos envía la traducción al vietnamita del cuento de Horacio Quiroga "A la deriva"."
A la deriva
1
El hombre pisó algo blanduzco, y en seguida sintió la mordedura en el pie. Saltó adelante, y al volverse con un juramento vio una yararacusú que arrollada sobre sí misma esperaba otro ataque. El hombre echó una veloz ojeada a su pie, donde dos gotitas de sangre engrosaban dificul- tosamente, y sacó el machete de la cintura. La víbora vio la amenaza, y hundió más la cabe- za en el centro mismo de su espiral; pero el machete cayó de lomo, dislocándole las vérte- bras. El hombre se bajó hasta la mordedura, quitó las gotitas de sangre, y durante un instante contempló. Un dolor agudo nacía de los dos puntitos violetas, y comenzaba a invadir todo el pie. Apresuradamente se ligó el tobillo con su pañuelo y siguió por la picada hacia su rancho. El dolor en el pie aumentaba, con sensación de tirante abultamiento, y de pronto el hombre sintió dos o tres fulgurantes puntadas que como relámpagos habían irradiado desde la heri- da hasta la mitad de la pantorrilla. Movía la pierna con dificultad; una metálica sequedad de garganta, seguida de sed quemante, le arrancó un nuevo juramento. Llegó por fin al rancho, y se echó de brazos sobre la rueda de un trapiche. Los dos puntitos violeta desaparecían ahora en la monstruosa hinchazón del pie e tero. La piel parecía adel- gazada y a punto de ceder, de tensa. Quiso llamar a su mujer, y la voz se quebró en un ron- co arrastre de garganta reseca. La sed lo devoraba. —¡Dorotea! —alcanzó a lanzar en un estertor—. ¡Dame caña! Su mujer corrió con un vaso l eno, que el hombre sorbió en tres tragos. Pero no había senti- do gusto alguno. —¡Te pedí caña, no agua! —rugió de nuevo. ¡Dame caña! —¡Pero es caña, Paulino! —protestó la mujer espantada. —¡No, me diste agua! ¡Quiero caña, te digo! La mujer corrió otra vez, volviendo con la damajuana. El hombre tragó uno tras otro dos vasos, pero no sintió nada en la garganta.
2
—Bueno; esto se pone feo —murmuró entonces, mirando su pie lívido y ya con lustre gan- grenoso. Sobre la honda ligadura del pañuelo, la carne desbordaba como una monstruosa morcilla. Los dolores fulgurantes se sucedían en continuos relampagueos, y llegaban ahora a la ingle. La atroz sequedad de garganta que el aliento parecía caldear más, aumentaba a la par. Cuando pretendió incorporarse, un fulminante vómito lo mantuvo medio minuto con la frente apoyada en la rueda de palo. Pero el hombre no quería morir, y descendiendo hasta la costa subió a su canoa. Sentóse en la popa y comenzó a palear hasta el centro del Paraná. Allí la corriente del río, que en las inmediaciones del Iguazú corre seis millas, lo llevaría antes de cinco horas a Tacurú-Pucú. El hombre, con sombría energía, pudo efectivamente llegar hasta el medio del río; pero allí sus manos dormidas dejaron caer la pala en la canoa, y tras un nuevo vómito —de sangre esta vez—dirigió una mirada al sol que ya trasponía el monte. La pierna entera, hasta medio muslo, era ya un bloque deforme y durísimo que reventaba la ropa. El hombre cortó la ligadura y abrió el pantalón con su cuchillo: el bajo vientre se des- bordó hinchado, con grandes manchas lívidas y terriblemente doloroso. El hombre pensó que no podría jamás llegar él solo a Tacurú-Pucú, y se decidió a pedir ayuda a su compadre Alves, aunque hacía mucho tiempo que estaban disgustados. La corriente del río se precipitaba ahora hacia la costa brasileña, y el hombre pudo fácil- mente atracar. Se arrastró por la picada en cuesta arriba, pero a los veinte metros, exhausto, quedó tendido de pecho. —¡Alves! —gritó con cuanta fuerza pudo; y prestó oído en vano. —¡Compadre Alves! ¡No me niegue este favor! —clamó de nuevo, alzando la cabeza del suelo. En el silencio de la selva no se oyó un solo rumor. El hombre tuvo aún valor para llegar hasta su canoa, y la corriente, cogiéndola de nuevo, la llevó velozmente a la deriva. El Paraná corre allí en el fondo de una inmensa hoya, cuyas paredes, altas de cien metros, encajonan fúnebremente el río. Desde las orillas bordeadas de negros bloques de basalto, asciende el bosque, negro también. Adelante, a los costados, detrás, l eterna muralla lúgu- bre, en cuyo fondo el río arremolinado se precipita en incesantes borbollones de agua fan- gosa. El paisaje es agresivo, y reina en él un silencio de muerte. Al atardecer, sin embargo, su belleza sombría y calma cobra una majestad única. El sol había caído ya cuando el hombre, semitendido en el fondo de la canoa, tuvo un vio- lento escalofrío. Y de pronto, con asombro, enderezó pesadamente la cabeza: se sentía me- jor. La pierna le dolía apenas, la sed disminuía, y su pecho, libre ya, se abría en lenta inspi- ración.
3
El veneno comenzaba a irse, no había duda. Se hallaba casi bien, y aunque no tenía fuerzas para mover la mano, contaba con la caída del rocío para reponerse del todo. Calculó que antes de tres horas estaría en Tacurú-Pucú. El bienestar avanzaba, y con él una somnolencia llena de recuerdos. No sentía ya nada ni en la pierna ni en el vientre. ¿Viviría aún su compadre Gaona en Tacurú-Pucú? Acaso viera también a su ex patrón mister Dougald, y al recibidor del obraje. ¿Llegaría pronto? El cielo, al poniente, se abría ahora en pantalla de oro, y el río se había coloreado también. Desde la costa paraguaya, ya entenebrecida, el monte dejaba caer sobre el río su frescura crepuscular, en penetrantes efluvios de azahar y miel silvestre. Una pareja de guacamayos cruzó muy alto y en silencio hacia el Paraguay. Allá abajo, sobre el río de oro, la canoa derivaba velozmente, girando a ratos sobre sí mis- ma ante el borbollón de un remolino. El hombre que iba en ella se sentía cada vez mejor, y pensaba entretanto en el tiempo justo que había pasado sin ver a su ex patrón Dougald. ¿Tres años? Tal vez no, no tanto. ¿Dos años y nueve meses? Acaso. ¿Ocho meses y medio? Eso sí, seguramente. De pronto sintió que estaba helado hasta el pecho. ¿Qué sería? Y la respiración también... Al recibidor de maderas de mister Dougald, Lorenzo Cubilla, lo había conocido en Puerto Esperanza un viernes santo... ¿Viernes? Sí, o jueves . . . El hombre estiró lentamente los dedos de la mano. —Un jueves... Y cesó de respirar.
ĐI VỀ NƠI ĐÂU
Ông ta giẫm phải cái gì đó mềm mềm và rồi cảm thấy nhói ở bàn chân. Nhảy lên phía trước và quay lưng lại nhìn không quên kèm theo một câu chửi tục, ông nhìn thấy một con rắn vipe đang ngẩn lên như chờ đợi một cuộc tấn công khác.
Liếc vội xuống chân, hai giọt máu rịn ra, ông ta rút cái rựa ở thắt lưng ra. Con rắn vipe thấy mình bị đe dọa, liền hạ đầu xuống cuộn mình lại, nhưng khi cái rựa rơi đến lưng, thì cột sống bỗng bị trật khớp.
Ông cuối xuống nhìn vết cắn, chùi những giọt máu và suy nghĩ một lúc. Vết đau ở hai chấm đỏ nhỏ trên chân giờ đang bắt đầu ngấm cả vào chân. Vội lấy khăn cột ngay mắt cá chân, ông tiếp tục bước hướng về phía nông trại.
Vết cắn đang ngày càng đau, mang theo cảm giác cương phình lên và bỗng ông cảm thấy hai hay ba cơn đau buốt, giống như một tia chớp đang lan tỏa ra khắp vết thương đến giữa bắp chân. Chật vật di chuyển cái chân, cổ họng lại khô khốc, tiếp theo là cơn cháy khát, ông lại văng một câu tục mới.
Bước đến cuối nông trại, uể oải đưa tay về phía bánh xe cối xoay. Hai cái chấm đỏ giờ mất hút vào cục sưng khổng lồ trên toàn cả cái chân. Cái chân dường như mất cảm giác, và như sắp đứt lìa ra. Ông muốn gọi mụ vợ, giọng nói vỡ ra trong tiếng lè nhè khàn khàn của cái cổ họng khô khốc. Cơn khát đang tàn phá nó.
Dorotea! – Ông ta ném ra cơn thở dốc – Mang cho tao cốc bia.
Mụ vợ chạy ra với một cốc đầy, ông ta hớp liền 3 ngụm nhưng không lấy làm thích thú gì. Tao nói với mày là bia, chứ không phải là nước – Ông ta lại gầm lên – Mang cho tao bia! Nhưng đây là bia mà ông Paulino! – Mụ vợ quíu người đáp trả. Không, đây là nước! Tao nói với mày là tao muốn bia.
Mụ vợ lại chạy đi, lần này quay trở lại với một cái vại. Ông ta uống một rồi lại hai cốc, nhưng cũng chẳng cảm thấy gì trong cổ họng. Chà! Tệ rồi đây – Rồi ông lầm bầm, nhìn bàn chân thâm tím và chứng hoại thư phát tán. Ở chỗ nút thắt của cái khăn, thịt phình ra như cái bánh pudding đen khổng lồ. Chỗ đau buốt lại tiếp tục hoành hành tựa như một chia chớp và giờ lại lan đến háng. Cổ họng khô khốc dữ dội, cùng lúc với hơi thở dường như nóng lên hơn. Khi ông cố gượng dậy, cơn nôn mửa đã giữ ông lại, cái trán tựa vào bánh xe gỗ.
Ông ta không muốn chết, và ông đi xuống bờ biển, bước lên chiếc ca nô của mình. Ồng ngồi ở đuôi tàu và bắt đầu chèo ra giữa kênh Panama. Ở đó là dòng chảy của con sông nơi mà vùng Iguazu lân cận trải dài 6 dặm, phải mất gần 5 tiếng đồng hồ mới đến được Tacurú-Pucú.
Với sinh lực yếu ớt, ông có thể đi đến giữa dòng sông, nhưng ở đó cánh tay mệt mỏi đã để rơi cây chèo, và lại một cơn nôn mửa, lần này có cả máu – ông nhìn về hướng mặt trời đang leo lên đỉnh núi.
Cả cái chân cho đến giữa đùi giờ thành một khối dị dạng và phình chật ních phía trong bộ đồ. Ông ta cắt cái nút và dùng dao rạch chiếc quần: cái bụng dưới sưng to lên với một vết thâm tím khổng lồ và cực đau. Ông biết rằng sẽ không bao giờ đến được Tacurú-Pucú nên quyết định nhờ ông bạn Alves xin giúp đỡ, mặc dù đã từ lâu lắm rồi họ chẳng hề thích nhau.
Giờ đây, dòng chảy đẩy chiếc ca nô hướng đến bờ brazin, và ông ta có thể dễ thở. Ông ta đã gắng gượng nhờ miếng gạt, đến triền dốc bên trên, nhưng đến 20 mét thì đã kiệt sức, phải nằm lại trên sườn đồi. Alves! Ông gào lên với sức lực còn lại, và lắng nghe trong vô vọng. - Alves! Đừng từ chối tao vào lúc này! – Ông gào lên một lần nữa, đầu ngẩn lên khỏi mặt đất. Trong không gian im ắng của cánh rừng già, không có lấy thậm chí một âm thanh vọng lại nào. Ông ta còn đủ sức lực để quay trở lại ca nô của mình, và dòng sông lại cuốn lấy ông một lần nữa, nó nhanh chóng mang ông trôi dạt trên sông
Kênh Panama chạy dài trong một cái đáy mồ khổng lồ, bức tường của nó cao đến một trăm mét, bao quanh dòng sông buồn thảm. Từ hai bờ sông được bao quanh bởi những khối đá bazan đen chạy dài đến cánh rừng già, cũng bao phủ bởi một màu đen tối. Phía trước là hai sườn núi, phía sau là một bức tường bất tử bi thảm, chỗ nước xoáy của nó ở đáy sông tạo nên những lòng chảo xoáy không dứt với những làn nước đục ngầu. Cảnh vật đầy hung hãn, sự im lặng chết chóc bao trùm lên tất cả. Tuy nhiên, chập tối, vẻ đẹp dần bị che phủ và sự yên tĩnh đã làm sống dậy vẻ uy nghiêm vô song của nó.
Mặt trời đã khuất hẳn khi ông ta yên vị trên chiếc ca nô của mình, ông rùng mình dữ dội. Bất thình lình, và cũng thật ngạc nhiên, đầu ông ta thẳng lên, cảm thấy khá hơn. Chân vẫn còn đau, nhưng cơn khát đã giảm, và ngực giờ thấy nhẹ hẳn, có thể thở chầm chậm. Không còn nghi ngờ gì nữa, chất độc bắt đầu biến mất. Ông ta gần như khỏe hẳn, và mặc dù không đủ sức để di chuyển cánh tay, đón lấy hạt sương rơi để cảm nhận sự bình phục hẳn. Ông ta suy tính chưa đầy 3 tiếng là có thể đến Tacurú-Purú.
Một giấc ngủ đầy kỷ niệm, đối với ông, vào lúc này sẽ làm ông hài lòng. Không cảm thấy gì ở chân cũng như ở bụng. Anh bạn Gaona của ông liệu vẫn còn sống ở Tacurú-Purú không nhỉ? Có lẽ ông cũng sẽ gặp lại ông chủ cũ Dougald của mình và nhìn lại chỗ làm cũ trước đây
Liệu ông sẽ đến sớm hơn không nhỉ? Mặt trời ở đàng tây đang tỏa ra ánh chiều vàng và dòng sông cũng nhuộm một màu vàng rực. Từ bờ Paraguay, bóng tối đã bao trùm, ánh hoàng hôn tươi vui bao quanh ngọn núi dần rơi khuất xuống dòng sông, nhường chỗ cho mùi hương thoang thoảng của loài hoa dại và hương mật ngọt của đàn ong hoang dã.
Dưới đàng kia, về hướng dòng sông ánh vàng, chiếc ca nô xuất phát nhanh chóng, thỉnh thoảng rẽ hướng trước lòng chảo nước xoáy. Ông lướt nhẹ trên sóng, cảm thấy ngày càng khỏe hơn và suy ngẫm một chốc lúc đi ngang qua mà không nhìn ông chủ cũ Dougald của mình lấy một lần. Ba năm ư? Có lẽ không phải, không nhiều như thế. Hai năm chín tháng chăng? Có thể. Hay tám tháng rưỡi nhỉ? Chắc là vậy, đúng rồi.
Bỗng nhiên ông cảm thấy lạnh từ chân đến ngực. Chuyện gì thế này? Và hơi thở cũng…
Căn nhà gỗ của ông Dougald, Lorenzo Cubilla, ông đã biết nó ở Puerto Esperanza ngày thứ sáu thần thánh… Thứ sáu phải không nhỉ? Đúng rồi, hay là thứ năm…
Ông từ từ thả lỏng các ngón tay. Thứ năm…. Và ông tắt thở."
|
| |
Puntuación Promedio: 5 _VOTES: 3

| |
|